Người ta phải gặp nhau đúng lúc

Người ta phải gặp nhau đúng lúc

Bao giờ là đúng lúc? Bao giờ là đủ cho một vòm yêu thương?...

Bao giờ là đúng lúc? Bao giờ là đủ cho một vòm yêu thương?

1. Tháng tám năm ngoái, lần đầu mình lên Đà Lạt, tìm được một quán bar/cà phê nằm trong một khu biệt thự cổ. Ở đó có 2 chú đánh ghi ta, vài người hát. Nhưng mỗi người hay theo một cách khác nhau. Mình không rõ, nhưng cái cảm giác ngồi đút tay vô trong găng, xong uống đồ nóng rồi ngồi nghe người ta hát bằng say mê tuyệt vời lắm.

Tháng mười hai năm ngoái, lần đầu mình đến thành phố nhỏ. Đó là một thành phố biển, với một con đường chạy dọc theo bờ biển. Mình đến vào mùa lạnh. Buổi sáng thức dậy, bước ra đường đã thấy sương từ trên đỉnh núi kéo xuống. Mưa nhỏ, từng đợt một. Nhưng bước ra đường thì thấy lòng thanh thản. Nơi đó là một nơi tuyệt vời để sống những ngày nhẹ nhàng, không tính toán, dù ban đêm thì buồn ác liệt.

Mình gặp những nơi đó vào những tháng ngày tìm kiếm sự bình an, nên ký ức ở lại, dù thế nào đi nữa, cũng là những kỷ niệm đẹp.

2. Tháng tám năm nay bắt đầu bằng việc kết thúc một chuyến đi dài. Những câu chuyện mới, những người bạn mới, những niềm vui mới.

Tỷ lệ gặp nhau của một người với một người là 1 phần 7 tỷ nhân 1 phần 7 tỷ. Nên gặp nhau đã là một cái duyên, quen nhau là một cái duyên khác mà phải may mắn lắm người ta mới tìm được nhau. Chưa kể còn tuỳ giai đoạn. Có giai đoạn mình thân với người này, nhưng qua nhiều năm gặp lại, cách nói chuyện của cả hai đã không còn như trước. Nhiều khi còn có sự bất đồng về quan điểm. Lúc đó, chỉ gặp nhau rồi cười như nhớ một gương mặt đã từng quen.

Chuyện duyên số gặp nhau do trời định, chuyện bạn bè do bản thân mình quyết định. Và mỗi người lại mang một câu chuyện khác nhau. Quan trọng là gặp nhau đúng lúc, đúng thời điểm. Sớm một chút cũng không được, trễ một chút cũng không được.

3. Mình cảm thấy mình vội vã và từ ngữ trở nên rời rạc. Nhiều lúc, mình còn nói ba cái chuyện trên trời dưới đất chẳng đâu ra đâu cả. Nỗi sợ hãi thời gian không còn kịp nữa cứ đeo bám mình. Sáng nay, nhận được tin về một người bạn vừa ra đi khi chưa tròn 22 tuổi.

Mình sợ.

Thời điểm nào sẽ dành cho mình?

Không ai trong chúng ta biết là mình sẽ sống được bao lâu. Một ngày. Một tuần hay mười, hai mươi, một trăm năm.

Điều duy nhất chúng ta biết là ta đang sống trong hiện tại. Đó là cái cần nắm giữ. Không phải quá khứ, cũng không phải tương lai.

4. Hôm nay nghe lại While your lips are still red của Night Wish. Nhớ cái đoạn "Kiss while your lips are still red".

Với mình, điều đó có nghĩa là hãy trân trọng hiện tại. Dù có thế nào chăng nữa. Và chờ đợi một cách bình an, nhẹ nhàng cho đến đúng thời điểm của mình.

Mời bạn xem thêm

Đáng chú ý