Có phải em đã lầm khi nghĩ rằng anh hiểu em?

Chắc ai cũng nghĩ em là đứa dở hơi, chuyên làm phiền mọi người với những dòng status ngớ ngẩn nhưng em sẽ chẳng bao giờ ngừng viết hoặc em sẽ ngừng viết khi nào… em chết!...

KenhAZ.com - Chắc ai cũng nghĩ em là đứa dở hơi, chuyên làm phiền mọi người với những dòng status ngớ ngẩn nhưng em sẽ chẳng bao giờ ngừng viết hoặc em sẽ ngừng viết khi nào... em chết!

Hôm qua nói chuyện với anh, cũng lâu lắm chưa nói chuyện thì phải. Thoáng 1 chút buồn. Câu đầu tiên anh nói là: anh mới chia tay người yêu. Gì chứ, em chẳng phải là đứa biết an ủi đâu ạ, chẳng lẽ em cũng nói với anh là: em cũng mới chia tay người yêu đấy ạ. Anh ơi, tình duyên biết đường nào mà lần, đến dép còn có số nữa là con người. Rồi qua thời gian, anh cũng sẽ không buồn nữa, tin em đi. Cứ như em này, sống vô tư và... chết từ từ, thế có phải hay hơn không?

Em bảo em muốn mở 1 tiệm café sách.

Anh bảo em thích kinh doanh như vậy là tốt.

Em bảo em muốn học đánh đàn ghita.

Anh bảo: trò chỉ dành cho bọn con trai cua gái thôi.

Em bảo chẳng biết em có hợp với nghề giáo viên mầm non thật ko nữa.

Anh bảo: mọi người ai cũng thấy em hợp mà.

Là thế đấy, cũng phải mất 1 lúc em mới trả lời.

Em thích mở tiệm café sách không phải vì em thích kinh doanh, là do em thích ngửi mùi sách báo, thích cái cảm giác an toàn, tĩnh lặng khi được sống giữa sách truyện. Em muốn mở 1 tiệm café sách và trồng thật nhiều hoa, hưởng thụ cái cảm giác yên bình giữa cuộc sống xô bồ này. Em sẽ là cô chủ nhỏ luôn tươi cười chào đón những vị khách... Thế thôi!

Em thích học đàn ghita chẳng phải để cua trai cua gái gì, chỉ là em muốn nghe thứ âm thanh ấy, nhẹ nhàng mà lắng đọng, trong trẻo. Thứ âm thanh khiến em cảm thấy em thật sự là chính em ngày trước, không toan tính, hờn ghen, bon chen như bây giờ. Anh bảo anh chẳng hiểu gì về nghệ thuật. Ờ thì cho là vậy nhưng em cũng chẳng nghĩ em đang làm nghệ thuật hay cái gì đó tương tự. Nó chỉ giống như anh bất chợt qua đường, giữa đường phố đông tấp nập, bỗng anh nhìn thấy 1 bông hoa bên đường, anh thấy nó đẹp và muốn mọi người thưởng thức và cảm nhận giống mình....Thế thôi!

Em cũng chẳng biết giờ có phải là muộn khi nói rằng em bắt đâu thấy nản về cái nghề mình đang chọn. Vâng thì mọi người đều thấy em hợp nhưng là mọi người thôi, còn em, em đang hoang mang lắm. Nhưng đi được đến đây rồi, quay đầu là biển, đi tiếp mới là bờ đúng không ạ.

Đôi lúc em như con dở hơi thế đấy, cũng chẳng muốn nói cho ai biết lòng mình. Đôi lúc cũng cần có người nói chuyện nhưng lại chẳng biết nói với ai và bắt đầu từ đâu. Chắc ai cũng nghĩ em là đứa dở hơi, chuyên làm phiền mọi người với những dòng status ngớ ngẩn nhưng em sẽ chẳng bao giờ ngừng viết hoặc em sẽ ngừng viết khi nào... em chết!

Mời bạn xem thêm

Cảm nhận của bạn

Đáng chú ý